Khiên Bán – Chương 04

Chương 04: Trăng Lạnh

 

“Nguyệt lạc tinh hy thiên dục minh
Cô đăng vị diệt mộng nan thành.”

 

Bookmark Khiên Bán copy.png

 

Khang Tử Mặc quả nhiên một đêm không về nhà, sáng hôm sau Thư Dương – thân tín bên cạnh hắn bẩm báo, hắn cũng Ôn phu nhân có việc đi Giang Nam, gặp Nghiêm tư lệnh trong đêm, có đơn hàng lớn không thể chần chừ. Đi một hơi vậy mà đã hai ngày.

 

Hôm đó xưởng tàu có chút việc, thời tiết hanh khô, kho hàng đột ngột phát hỏa, có hai nhân công bị thương nhập viện. May Lục Nghinh Chương bình tĩnh xử lý, thất thoát không bao nhiêu, bồi thường cho nhân công cũng hợp lý, mọi chuyện kinh nhưng không hiểm.

 

Buổi tối nàng mệt lả về đến phòng, ánh trăng cao cao treo ở không trung. Mới có trận mưa, không khí se lạnh, thời tiết mùa này quả làm người ta khó nắm lấy. Yên Nhi hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu. Nghinh Chương đang trầm tư đột ngột hỏi một câu.

 

“Yên Nhi, em cảm thấy Ôn phu nhân là người thế nào?”

 

“Dạ?” – Yên nhi không ngờ nàng lại hỏi vấn đề này, ngây ra một lúc, chậm rãi nói. – “Ôn phu nhân địa vị phi phàm, Yên Nhi không dám tùy nghi đánh giá bà ấy.”

 

Yên Nhi nói xong rũ rũ đầu, trong lòng tự nhiên hiểu rõ, Khang phủ tai vách mạch rừng, thị phi không ngừng, nói chuyện làm việc nhất định tuyệt đối cẩn thận, bằng không chết cũng không biết tại sao. Nàng càng muốn giữ gìn cho Lục Nghinh Chương, có một số chuyện một số người, không nghe không thấy là hơn.

 

Nghinh Chương chua xót cười, nàng cũng hiểu vấn đề này khó xử Yên Nhi, hôm nay nàng thật quá xung động.

 

“Phải, em đương nhiên không dám tùy ý bình luận Dương Tịch Nhiễm. Ta nghĩ ở Khang phủ cũng không có ai dám tùy ý bình luận nữ nhân này.”

 

Dương Tịch Nhiễm so với nàng còn bé hơn vài tuổi, một thiếu phụ xuân thì lại chết chồng, vì trượng phu thủ tiết, nỗ lực chống đỡ cả gia tộc, ai dám nói nàng một câu bất kính.

 

Sắc mặt nàng càng ảm đạm,Yên Nhi nghi ngại hỏi.

 

“Tiểu thư, cô sao vậy?”

 

“Không có gì! Yên Nhi à, Khang phủ này người người đều thật đáng sợ, ta dù không có tâm hại người, người ta cũng không buông tha cho ta, em có hiểu không?” – Lục Nghinh Chương nhẹ than.

 

“Em hiểu, nhưng tiểu thư, cô không tin Nhị gia sao? Ngài ấy từng thề mãi mãi bảo vệ cô, yêu thương cô. Mấy ngày nay em thấy cô rất lạ, cô cùng Nhị gia cãi nhau sao?”

 

Nghinh Chương khóe môi giương lên nét cười châm biếm

 

“Lời thề? Thế gian này không đáng tin nhất là lời thề của nam tử.”

 

Yên Nhi nghe xong có chút sững sờ, nàng theo tiểu thư 7 năm, khi ấy mới 12 tuổi, chứng kiến Nhị gia đối với tiểu thư một đoạn khuynh thành chi luyến, là họ dạy cho cô bé như nàng bài học đầu đời về ái tình, nếu đó không phải là yêu, nàng thật không biết tình yêu là gì. Nhưng hôm nay nàng lờ mờ hiểu tiểu thư cùng Nhị gia tình cảm đang dần biến chất rồi. Có phải là do Ôn Dương thị không, nghe Thư Dương nói lần này đơn hàng quá lớn, là hai nhà cùng hợp tác,  hai người đó đúng lý hợp tình ở cùng nhau. Khó trách tiểu thư…

 

“Được rồi, em lui xuống đi.” – Lục Nghinh Chương mệt mỏi đỡ trán, ra lệnh.

 

Yên Nhi cúi người hành lễ, vừa ra đến cửa, suýt đâm vào Khang Tử Mặc đang đi vào, Nàng vui mừng kinh hô.

 

“Nhị gia… Tiểu thư, Nhị gia về rồi.”

 

Khang Tử Mặc vừa vào, Yên Nhi ý vị mỉm cười rời đi, thay bọn họ đóng cửa lại.

 

Nghinh Chương đứng dậy nghênh đón Khang Tử Mặc, cả người hắn đầy mùi phong sương, quả nhiên là vội chạy về trong đêm, đôi tay vươn đến cổ hắn, thay hắn nới rộng cổ áo, tháo cà vạt, ôn nhu hỏi.

 

“Việc ở Giang Nam chàng lo xong rồi sao? Chuyện thuyền hành làm tốt không? Chàng về sớm lại không báo với thiếp, thiếp chẳng kịp chuẩn bị gì cả.”

 

“Tốt tốt tốt, chuyện gì cũng tốt, chỉ là rất nhớ nàng.” – tay hắn thô ráp ôm lấy gương mặt nàng, giọng nhẹ như tơ, đâm vào chỗ sâu kín nhất trong lòng nàng

 

Tử Mặc ôm Nghinh Chương bế lên, ung dung tựa vào trường kỷ, đặt nàng ngồi trên đùi, đầu dựa lên vai nàng ấm áp, lười biếng mà nói:

 

“Chương nhi, mấy hôm nay cám ơn nàng. Để nàng lao lực vì xưởng tàu rồi”

 

Hai ngày mệt nhọc, râu hắn lún phún cọ vào cổ nàng ngưa ngứa, nàng nhịn không được bật cười, nhẹ nhàng đẩy hắn ra

 

“Chàng đó, thiếp là nữ nhân của chàng, không giúp chàng thì giúp ai.”

 

Hắn ngẩng đầu, trước mắt đều là ý cười, quả nhiên nàng điểm trúng bản tính đàn ông trời sinh chiếm hữu của hắn, tâm tình càng vô tận thoải mái,

 

“Phải phải, nàng là nữ nhân của Khang Tử Mặc ta, là Chương nhi tốt nhất tốt nhất của ta.” – hắn nhu tình như nước ôm nàng càng chặt. – “Nàng biết không, ở trong lòng ta địa vị của nàng tuyệt đối không kẻ nào có thể thay thế.”

 

Nàng cười, cuộn người tránh hắn.

 

“Đừng náo loạn, nhỡ Hạo nhi Dật nhi đột ngột chạy vào, còn ra thể thống gì.”

 

“Mặc kệ chúng nó, Khang Tử Mặc cùng nữ nhân của ta bên nhau, ai dám cười chê.”

 

Hắn bá đạo đáp, ý cười càng đậm, trên gương mặt Nghinh Chương mổ xuống một cái hôn nóng rực, chặn ngang bế lên nàng lên, nhẹ nhàng đem nàng đặt trên giường, toàn thân trọng lực áp lên người nàng, chặt đến không còn khe hở. Đôi môi cả hai quấn quýt lấy nhau, mỗi lúc một loạn một sâu, từng mảnh quần áo cũng rất nhanh rút ra, rơi rụng đầy đất, giai nhân mỹ lệ hiện ra trước mặt, hắn kích động mà một đường hôn nàng, từ gáy xuống tận bụng nhỏ, trên người nàng lưu lại một dấu lại một dấu ấn ký. Mỗi tiếng mềm mại than của nàng đều kích thích sợi thần kinh mẫn cảm của hắn, càng khiến hắn muốn được nhiều hơn.

 

Đêm nay hoa đẹp trăng tròn, hai người trước hoa dưới nguyệt day dưa không dứt.

 

Bookmark Khiên Bán copy.png

 

Bên ngoài gió lạnh gào thét, trong phòng ấm đến bức bối.

 

Vui vẻ qua đi, Khang Tử Mặc mệt mỏi trầm trầm rơi vào giấc ngủ, Lục Nghinh Chương lại ngủ không được.

 

Tay hắn ôm lấy eo nàng, chặt đến khiến nàng không thể nhúc nhích. Tuy rằng hai người dán sát là thế, song trái tim tựa hồ càng lúc càng xa. Tay nàng nhẹ họa gương mặt hắn, từ mắt, mũi, đến cánh môi. Tận đáy lòng có một giọng nói không ngừng dằn xé.

 

“Người quan trọng nhất sao? Nhưng chàng có biết không, nếu được lựa chọn, chẳng nữ nhân nào muốn là người quan trọng nhất, thứ họ cần… là người duy nhất.”

 

Gương mặt hắn ngủ say đặc biệt yên tĩnh, mày kiếm đĩnh đạc, mũi cao cương nghị, sườn mặt hoàn mỹ, khóe môi gợi cảm, dù tháng năm có đổi thay lại chẳng để lại dấu vết gì trên gương mặt ấy, chỉ là thêm mấy phần thành thục, mấy phần mị lưc. Nhưng mà, giữa bọn họ lại không thể quay lại như dĩ vãng. Dù hắn vẫn là người trước kia, hăng hái khí phách, phong lưu tiêu sái, một cậu thiếu niên đa tình, mà nàng, chút tình ngây thơ đã tan không còn một mảnh.

 

Giữa bọn họ, từ 3 năm trước mãi mãi có một hồng câu.

 

Trăng sáng quá, sẽ thật lạnh.

 

Bookmark Khiên Bán copy.png

 

Vì bị nàng chạm đến nhồn nhột, Khang Tử Mặc trong cơn say ngủ thế nhưng xoay người lại, quay lưng về phía nàng.

 

Mà nếu nàng tinh ý một chút, có thể phát giác ra, thì ra hắn vẫn luôn chưa ngủ. Mấy hôm nay, quả thật có một chuyện làm nội tâm hắn rối loạn.

 

Chính là hai ngày trước đến Giang Nam, một đường tàu xe lao lực, nhưng hắn cùng Dương Tịch Nhiễm chẳng rảnh nghỉ ngơi, chiều hôm ấy cả hai trực tiếp đi vào Vạn Phúc Lâu gặp Nghiêm tư lệnh. Khi bọn họ vượt qua ngạch cửa, tiến vào phòng nội, chỉ thấy một hán tử trung niên thân hình to lớn, làn da ngâm đen, sắc mặt uy vũ, mắt ưng mày kiếm, trên còn mặc quân phục, đeo quân hàm, bốn mỹ nữ vây quanh hắn, trái ôm phải ấp. Hắn chính là Nghiêm Tung. Khang Tử Mặc tiến vào hồi lâu, thấy hắn bất động thanh sắc, ho khẽ một tiếng, chấp tay chào.

 

“Nghiêm tư lệnh, nghe danh đã lâu. Chúng tôi từ Ninh thành tới. Tại hạ Khang Tử Mặc, đương gia của Khang gia thuyền hành. Vị này là Ôn phu nhân Ôn Dương Thị, đương gia của Ôn gia thuyền hành. Hôm nay đến đây là muốn bàn chuyện làm ăn cùng ngài.”

 

Nghiêm Tung nghe ngữ khí Khang Tử Mặc mạch lạc có thần, ánh mắt sắc bén, không quỵ lụy không xu nịnh, kinh nghiệm cho thấy người này không phải nam tử tầm thường. Ánh nhìn lại dời qua nữ nhân bên cạnh hắn, ra là một thiếu phụ kiều diễm. Tây trang cao quý hào phóng, tóc vấn cao tỉ mỉ, khí độ ung dung trầm tĩnh, khiến người khác không dám coi khinh. Hắn phết mắt trên người nàng liếc thêm một chút, không vui mà mở miệng,

 

“Ôn thị không có nam nhân sao, phái một người phụ nữ tới nói chuyện với ta.”

 

Khang Tử Mặc muốn đỡ lời, nhưng Dương Tịch Nhiễm đã nhẹ bước lên phía trước, tự tin tràn đầy đến gần Nghiêm Tung.

 

“Nghiêm tư lệnh, chào ngài. Tôi chính là đương gia của Ôn gia thuyền hành, có một câu nói ngồi được chiếc ghế nào thì cáng đáng được công việc ấy, chuyện này tôi tuyệt đối có lòng tin, mong rằng chúng ta hợp tác vui vẻ.” – Nàng cặp mắt thanh triệt sáng ngời, mười phần kiên định.

 

Nghiêm Tung nhìn chằm chằm Dương Tịch Nhiễm nửa ngày, nàng vẫn là một bộ mỉm cười vân đạm phong khinh. Khang Tử Mặc trộm liếc nàng, trong mắt nhiều thêm một tia phức tạp.

 

“Bằng vào cô? Thì ra đỉnh đỉnh đại danh Ôn gia thuyền hành cũng như thế mà thôi. Một tiểu nữ tử thế mà dám nói chuyện làm ăn với ta. Buồn cười!”

 

“Phải, chỉ bằng tôi! Thì ra đỉnh đỉnh đại danh tư lệnh lục tỉnh Nghiêm đại soái cũng như thế mà thôi. Một đại nam nhân từng uống qua nước biển lại thiển cận như vậy, xem thường nữ tử. Tôi chỉ biết, chuyện nam nhân làm được, tôi cũng làm được.”

 

Nghiêm tư lệnh khó có thể tin, ở nơi này ai dám cùng hắn nói chuyện, còn nói đến lý lẽ rành mạch, đột nhiên bật cười ha hả, đối với nữ nhân này cảm thấy hứng thú, càng muốn chỉnh cô ta một chút.

 

“Phải không? Nam nhân nói chuyện kinh doanh là phải uống rượu, cô được không?”

 

“Phụng hầu tới cùng.” – Dương Tịch Nhiễm chấp tay thủ lễ, phóng lao đành phải theo lao.

 

Lúc này Khang Tử Mặc sau lưng nàng ý cười càng đậm, nửa thay nàng đổ mồ hôi lạnh, nửa lại muốn xem nữ nhân không biết trời cao đất dày này ứng phó ra sao.

 

Bookmark Khiên Bán copy.png

 

Một gian phòng nội, hai nam ba nữ ngồi. Trên bàn đặt lỉnh kỉnh mấy vò rượu cùng ba cái bát.

 

Nghiêm Tung rót hai chén rượu đầy, đưa đến trước mặt Dương Tịch Nhiễm.

 

“Ông chủ Khang, vậy mời ông làm chứng, nếu bà chủ Ôn đây có thể uống hết số rượu trên bàn, ta cùng các người hợp tác.”

 

Dương Tịch Nhiễm lòng thầm than khổ, song rất tự nhiên hào phóng mà bê chén rượu lên, một hơi cạn sạch, nhấp nhấp cười.

 

“Rượu ngon!”

 

Nghiêm Tung thú vị nhìn nàng, cũng sảng khoái một hơi cho chén rượu vào bụng.

 

Một chén lại một chén, đến chén thứ mười lăm Dương Tịch Nhiễm bắt đầu chịu không nổi. mùi rượu mãnh liệt như thiêu cháy cổ họng, nàng nhíu mày, cố cưỡng bức mình nuốt xuống. Mới uống mấy hớp, nàng ho khan, toàn bộ đều sắp nôn ra. Nàng chống tay đỡ cái bàn, liều mạng ho, gương mặt bởi vì sặc rượu đỏ bừng, đôi mắt không tự chủ chảy nước mắt.

 

“Bà chủ Ôn, còn chịu nổi không?” – bên kia Nghiêm tư lệnh vẫn khí định thần nhàn, mỉa mai mà nói.

 

Dương Tịch Nhiễm cắn cắn cánh môi, ánh mắt tiết ra cương liệt. Nàng xuât thân cơ hàn, tuy rằng thông minh lanh lợi, nhưng với gia cảnh như vậy, cũng chỉ có thể làm nha đầu, để kẻ có quyền mặc sức sai sử. Vì diện mạo xinh đẹp, suýt mấy lần bị chủ nhân háo sắc chiếm tiện nghi, chịu hết mọi nhục nhã. 17 tuổi làm việc vặt trên xưởng tàu Ôn thị, để ông chủ góa vợ nhiều năm nhìn trúng, không có con đường khác mà gả cho hắn ta. Xuất giá không lâu thì sinh con trai Ôn Sở Ngạn, địa vị trong nhà tăng vọt, bay lên cành thành phượng hoàng. Ông chủ Ôn tuổi già có vợ như hoa như ngọc, lại thêm nhi tử lanh lợi tinh khôn, dĩ nhiên bị nàng làm cho mụ mị đầu óc, mặc nàng nói gì nghe nấy, cho phép nàng học làm ăn, lại thường vì nàng đứng giữa ly gián khiến tình cảm cha con cùng Ôn Sở Dực mỗi lúc một tệ. Không được mấy năm Ôn lão gia qua đời. Nàng tuy thuận lợi có quyền quản lý cùng một nửa Ôn gia, song cũng nhận lại không ít miệng đời chỉ trỏ, nói nàng khắc phu. Quyền lực quả nhiên thành công nhào nặn một tiểu cô nương ngây thơ thành thiếu phụ thủ đoạn quyết đoán, chỉ như vậy, nàng mới có thể bảo vệ mình, bảo vệ  nhi tử lớn lên thuận lợi tiếp nhận gia sản Ôn gia.

 

Cho nên nàng tự nói với bản thân không bao giờ cho người khác có cơ hộ đạp nàng xuống nữa, càng không chấp nhận người khác giẫm đạp tự tôn cùng kiêu ngạo của nàng. Không nói hai lời, lập tức đưa chén rượu uống dở kia một hơi cạn sạch, đồng thời cũng mang theo toàn bộ sức lực khuỵu trên bàn.

 

Nói về quan hệ giữ Khang Tử Mặc và Dương Tịch Nhiễm, thì chính là mấy năm gần đây cả hai thường xuyên hợp tác, công việc chặt chẽ dựa vào nhau, ở những mặt khác cũng là “quan hệ hòa hợp”. Thường đùa nhau bởi vì cả hai đều là cùng một loại người, lợi ích đi đầu mới có thể tâm tâm tương ứng như thế, rốt cuộc quan hệ của họ là gì, bản thân họ cũng không rõ, càng không muốn đối mặt mà hiểu.

 

Khang Tử Mặc cũng uống không ít, không hiểu sao nhìn Dương Tịch Nhiễm lúc này lại như có chút đau lòng. Ngày thường nàng đều là một bộ cao ngạo lãnh đạm, khí thế hiên ngang, không thua nam tử, khiến hắn khó chịu, thậm chí ác ý muốn xem nữ nhân này khi nào thì ngã ngựa. Nhất định rượu say hồ đồ, hắn ý niệm hiện tại chỉ là muốn thay nàng che mưa che gió.

 

Hắn một tay chụp nàng tay lại.

 

“Đừng uống nữa, ta uống thay cô.” – sau đó xoay mặt đối diện Nghiêm Tung, rành rọt nói – Nghiêm tư lệnh, việc làm ăn này là hai nhà chúng tôi hợp tác, nếu truyền ra một mình Ôn phu nhân tiếp rượu bàn chuyện với ngài, mặt mũi Khang gia thuyền hành để vào đâu. Số còn lại, để Khang mỗ thay cô ấy uống với ngài.”

 

“Ha hả, ông chủ Khang thương hoa tiếc ngọc sao?” – Nghiêm Tung giễu cợt – “Cũng được, nhưng ông chủ Khang muốn thay thế cũng nên có thành ý một chút, một chén thay bằng hai chén, thế nào?”

 

“Nghiêm tư lệnh hài lòng là được!” – Khang Tử Mặc đáp đến sảng khoái.

 

Rất mau, rượu lại được bê ra.

 

Chén qua chén lại, Khang Tử Mặc cũng sắp hỏng đến nơi, chỉ là cố chống, nhìn sang bên kia, Nghiêm Tung cũng là không khá hơn bao nhiêu. Lúc này dạ dày của hắn lại râm râm đau mãnh liệt, còn một vò cuối cùng, hắn hớp một hớp, bụng đau đến quặn thắt. Dương Tịch Nhiễm lúc này đã hơi tỉnh lại, thấy hắn trán phủ một lớp mồ hôi mỏng, mặt thoắt xanh thoắt đỏ, biết là sắp không xong, bất chấp giựt lấy vò rượu trên tay hắn, hướng Nghiêm đại soái, cười bảo.

 

“Vò cuối cùng này, để bổn phụ nhân kính ngài.”

 

Nói xong một hơi nuốt vào bụng. Nàng thở gấp, trút cái vò rượu không trước mặt Nghiêm Tung, đắc ý mà cười.

 

“Nghiêm tư lệnh vừa lòng rồi chứ?”

 

Nghiêm Tung ngó gương mặt nàng đỏ bừng khốn khổ lại cười đến tự tin, có chút lau mắt mà nhìn, nhàn nhạt đứng lên, lại nhìn đến tay Khang Tử Mặc còn đặt trên tay nàng, cảm thấy thú vị, trước khi ra cửa với lại một câu.

 

“Ngày mai 8 giờ đến Bộ tư lệnh gặp ta.”

 

Dương Tịch Nhiễm ngồi dậy, muốn mở miệng nói câu đa tạ, nhưng cảm giác cả người không còn sức, thân mình mềm nhũn, lảo đảo ngã vào lòng Khang Tử Mặc. Một thoáng chạm mắt, nhận ra trong mắt nàng có chút luống cuống, chút mê ly, quỵ luôn trong lòng ngực hắn.

 

Khang Tử Mặc cũng sắp cầm cự không nổi, đành gọi tiểu nhị đặt hai gian phòng, chặn ngang bế nàng lên, tự mình đưa vào phòng, vừa định đặt nàng xuống, nàng bỗng bấu cổ áo hắn nói mơ.

 

“Nam nhân có thể làm ăn buôn bán, nữ nhân cũng có thể! Ta phải thắng qua nam tử, đặc biệt là huynh đó Khang Tử Mặc.”

 

Khang Tử Mặc phì cười, điểm nhẹ mũi nàng, cảm thấy nàng hôm nay say rượu phá lệ khả ái.

 

“Tiểu sư tử, xem như hôm nay nàng lợi hại.”

 

Ngón tay nhẹ lướt qua gương mặt nhỏ đỏ hồng, đột nhiên phát hiện nàng đôi mắt nhắm nghiền thế mà đang khóc, hắn muốn lau cho nàng, nhưng một giọt lại một giọt tràn mi, rũ ướt tóc mai của nàng.

 

“Ngạn nhi… Ngạn nhi… mẹ mệt mỏi rồi… rất mệt!”

 

“Được rồi, ngoan, còn có ta!”

 

Hắn nhẹ ôm nàng thân thể mềm mại, giống như dỗ trẻ, không hiểu sao lại có cảm giác đau lòng. Nàng trong lòng hắn trầm trầm điều hòa hơi thở, phảng phất đã ngủ say, cũng không quấy nữa, hắn vuốt cho nàng mấy lọn tóc lơ thơ trước trán, khóe miệng giương lên ý cười, đột nhiên hôm nay chỉ có ôm nàng như vậy, lại cho hắn cảm giác tâm viên ý mãn.

 

Bookmark Khiên Bán copy.png

 

Thượng Hải.

 

Ánh nắng chan hòa men qua khe cửa, phảng phất soi lên một thân áo trắng phiêu dật, nhảy múa trên gương mặt tuấn mỹ, góc cạnh rõ ràng, sườn mặt hoàn mỹ, trong nho nhã lại có chút tà mị. Hắn mày thâm khóa chặt, hàng mi thưa rất dài như cánh bướm, khiến gương mặt vốn lạnh lùng trở nên nhu hòa.

 

Bên ngoài khung cửa tiếng xe điện đing đoong vui tai, Yoyo một bên trộm ngắm hắn, lúm đồng tiền bên má phải như hoa. Đôi tay nàng vô thức vẽ lại gương mặt hắn, từ mắt, hàng mi, sóng mũi thẳng cao, khóe môi mỏng lãnh đạm. Người ta nói nam nhân môi mỏng đều bạc tình, hắn có như vậy không? Với tốc độ thay bạn gái của hắn, hẳn là vậy, nhưng mỗi lần chìm trong đôi mắt hổ phách âm u của hắn, nàng lại có một linh cảm mãnh liệt, hắn không phải, chỉ là tim hắn không hướng về mình mà thôi.

 

Nàng không thật xinh đẹp, chỉ là thanh tú dễ nhìn, nàng biết bạn gái của hắn trước đây đẹp gấp trăm lần nàng cũng có, xuất thân tốt gấp trăm lần nàng cũng có, nàng kể là gì chứ, một vũ nữ nho nhỏ ở Bách Lạc Môn. Ba tháng trước, nàng là người mới, bạn nhảy đầu tiên của nàng là hắn, bà chủ bỏ nhỏ vào tai nàng, hắn thân phận cao quý, tên Khang Tử Phong, là Tam thiếu gia Khang gia giàu có bậc nhất Bắc Bình, cũng là khách quen ở đây, nàng nhất định phải tiếp hắn chu đáo. Lần đó nàng rất vụng về, đạp lên chân hắn mấy lần, may hắn không giận mà ý cười nhàn nhạt, hắn hỏi tên nàng, lại khen tên nàng hay, rất dễ nghe, hắn thích. Khuya đó, hắn đợi nàng tan ca, hảo ý đưa nàng về nhà. Không một lời, nàng đã bên hắn 3 tháng, trong số các hồng nhan bên cạnh hắn, nàng trụ đến bây giờ đã là kỳ tích. Thực ra cũng không có gì không tốt, hắn là người tình tuyệt vời, hắn chi tiêu hào phóng, cái gì cũng có thể cho nàng, chỉ trừ trái tim.

 

Đôi lần nàng mê man tự hỏi, người nam nhân này, hắn có trái tim không?

 

Hắn là một người rất ít nói chuyện, càng không thích đem tâm sự đi kể cùng ai. Một khi có chuyện không vui, liền sẽ mất tích hết mấy ngày, sau khi quay lại lại là bộ dáng tiêu sái bất cần. Nàng không có lập trường hỏi hắn, càng không dám hỏi hắn. Nàng nghĩ, nàng thích hắn, nhưng càng sợ hắn.

 

Hắn là người tình kỳ lạ, hắn không thích hôn môi, càng không nói là thân mật, hắn chỉ thích nhìn nàng cười, chỉ ở giây phút hiếm hoi đó, ánh mắt hắn mới mang theo mấy phần ấm áp. Lúc cao hứng ôm nàng thủ thỉ gọi tên, song tận nơi sâu thẩm như xuyên qua nàng, nhìn về một phương nào đó, nàng nghĩ, khoảng cách xa nhất trên thế giới này cũng chỉ như vậy mà thôi

 

Hôm nay biết hắn sắp về thăm nhà, nàng từ sớm đã đến giúp hắn thu dọn hành lý, một đại thiếu gia như hắn, bắt hắn làm việc này quả thật làm khó hắn rồi.

 

Trong lúc không cẩn thận, từ bàn sách nàng đụng phải một cái hộp, cái hộp để sát mép bàn, rất dễ dàng văng xuống đất, đồ vật bên trong liền rơi ra, là hai cái vỏ ốc tinh xảo, cú va đập làm một cái nứt ra một mảnh nhỏ. Nàng vội vàng ngồi xổm xuống nhặt lên, tình cờ thấy bên trong có rất nhiều lỗ kim, hình như là khắc mấy chữ gì đấy.

 

“Em đang làm gì vậy?” – Khang Tử Phong không biết khi nào đã tỉnh.

 

“Em…”

 

Yoyo chực muốn giải thích, nhưng hắn đã nhanh hơn nhìn thấy đồ vật trên tay nàng, gấp đến quên mình, lập tức đem vỏ ốc đoạt lại.

 

“Ai cho em động vào nó?” – Tử Phong ngơ ngẩn vuốt mảnh nứt, rống giận gằn một tiếng, kích động đến trán nổi gân xanh.

 

Xưa nay hắn vẫn luôn một bộ dáng vân đạm phong khinh, lần này hắn hầu như phát điên dọa Yoyo lúng túng thật sự, hấp tấp giải thích.

 

“Thực xin lỗi, em không phải cố ý, lúc nãy em dọn đồ cho anh, vô ý làm ngã cái hộp trên bàn, em…”

 

“Đi ra ngoài!” – Tử Phong thô bạo cắt ngang lời nàng, mỗi chữ đều lạnh đến đóng băng không gian.

.

“Tử Phong, em…”

 

“Ra ngoài! Đừng bắt anh phải nói lần thứ ba.” – Vẻ mặt của hắn nói cho nàng biết sức chịu đựng của hắn đã đến cực điểm.

 

Nàng lau nước mắt chạy ra phòng khách. Hôm nay là lần đầu tiên nàng nhìn đến hắn đáng sợ như vậy, chẳng lẽ một cái vỏ ốc vô tri so với 3 tháng giao tình của họ còn quan trọng hơn.

 

Một lúc sau hắn cũng bước ra, khi nàng hi vọng hắn sẽ dỗ dành nàng, hắn lại nhàn nhạt mà nói một câu càng khiến nàng đau lòng hơn.

 

“Đồ anh tự mình dọn, em để lại chìa khóa rồi về đi.”

 

Là một câu đơn giản như vậy, đơn phương chấm dứt tất cả, là khai tử nàng khỏi chuộc đời hắn, cả một ánh mắt cũng lười cấp cho nàng, một đường xô cửa mà đi.

 

Tử Phong cũng không phát hiện mình thương tổn Yoyo nặng đến đâu, nàng khóc đến thương tâm hắn cũng căn bản nghe không thấy, tâm tư của hắn chỉ nhìn đến hai chiếc vỏ ốc, nhẹ nhàng vuốt mấy chữ bên trong. Cũng tốt, xem như mình chưa từng làm cái việc ngốc nghếch ấy. Cũng tốt, sẽ không ai biết hắn đã giấu những gì trong đó. Vỡ rất tốt, có lẽ đây là kết cuộc tốt nhất.

 

Đôi mắt hắn bị ánh dương ngoài khung cửa đâm đến gay gắt, Luân Đôn mưa nhiều, bốn mùa hiếm khi có nắng đẹp thế này, tiểu đồ ngốc của hắn lại rất thích ánh nắng. Muội ấy… hiện tại có khỏe không? Hắn tự giễu mình, 7 năm thì sao, hắn đã từng khi nào chân chính buông xuống đâu.

 

Bookmark Khiên Bán copy.png

 

Hết chương 04.

 

P.S: Thật ra đến chương này hầu hết nhân vật chính đều đã xuất hiện, bên trong mối quan hệ của mấy “ẻm” còn biến hóa vi diệu gì thì hạ hồi phân giải nhóe =))))))) Bonus cho Tiểu Mặc Mặc – Tiểu Chương Nhi bài hát, vừa đọc vừa nghe cảm thấy khá hợp =)))))))))))

 

Họa Tâm – Trương Tịnh Dĩnh: https://www.youtube.com/watch?v=KhATpg8HR-E

 

 

 

Advertisements

Khiên Bán – Chương 03

Chương 03: Chuyện Xưa Như Gió Thoảng

 

“Thanh sơn y cựu tại,
Kỷ độ tịch dương hồng.”

 

Bookmark Khiên Bán copy.png

Tiếp tục đọc

Khiên Bán – Chương 02

Chương 02: Ba Nghìn Sủng Ái Tại Một Thân

 

“Quân ân như thủy hướng Đông lưu,
Đắc sủng ưu di, thất sủng sầu.”

 

Bookmark Khiên Bán copy.png

Tiếp tục đọc

Khiên Bán – Chương 01

Chương 01: Đình Viện Thâm Thâm

 

“Đình viện thâm thâm, thâm kỷ hứa,
Vô kế lưu xuân trú…”

 

Untitled-1.2.png

Tiếp tục đọc

[Fanfic] Khiên Bán – By Dreamlink@avfairy.com

KHIÊN BÁN

Tiếp tục đọc

Ngày đã hứa [Tân Di Ổ] – Chương 1.1

Chương 1: “Cái tát” của tình cũ (1)

Khuy áo cài sai từ chiếc nút đầu tiên, lúc nào cũng phải đến nút cuối cùng mới phát hiện.

Phong Lan đặt điện thoại xuống, từ từ chỉnh lại hàng cúc lệch trên áo sơ-mi

Nắng mai tươi tắn rọi vào phòng qua khung cửa sổ khép nửa, tiếng chổi đưa loẹt xoẹt đều đặn của cô quét dọn dưới lầu thật dễ chịu, thỉnh thoảng còn nghe thấy cả tiếng chim lách chách vọng tới. Đúng là một buổi sớm tinh tươm tràn đầy sức sống, nhưng trạng thái tinh thần khoan khoái ngay trước đó của Phong Lan bỗng chốc bay biến. Cô giống hệt như quả bóng bay bơm căng đầy khí bị người ta lẳng lặng buông lỏng đầu dây thắt, dần dần rồi dần dần thả trôi đi hết.

Tất cả đều chỉ vì tin nhắn mà cô vừa nhận được.

“Chú rể Chu Đào Nhiên, cô dâu Phùng Doanh tổ chức lễ cưới vào ngày 28 tháng Tám, tiệc cưới đặt tại Khách sạn Giang Nguyên Thế Kỷ. Trân trọng kính mời.”

Chu Đào Nhiên là ai? Người yêu “cũ” của Phong Lan. Mà chữ “cũ” này cũng còn phải xem xét. Nếu Phong Lan nhớ không nhầm, cô và Chu Đào Nhiên chưa hề chính thức chia tay, chẳng qua vào Lễ Tình Nhân năm nay, sau khi hai người cùng ăn tối thì quyết định kết thúc chiến tranh lạnh, chấm dứt tranh cãi, đôi bên giành cho nhau chút ít không gian riêng để bình tĩnh lại, suy nghĩ xem con đường sau này sẽ đi ra sao. Thế mà, bẵng đi nửa năm, “bình tĩnh” hay không chưa vội nói, tình cảm đã “lạnh lẽo” triệt để rồi. Phong Lan còn chưa kịp nghĩ kĩ sau này đi đâu về đâu, Chu Đào Nhiên đã vội chạy trước trên đại lộ thênh thang rộng của riêng mình.

Chia tay là một bộ môn mang đậm chất bác học tinh thâm, rất nhiều lời không cần chọn lọc rõ ràng, xét cho cùng cũng chỉ là một dạng chết của tình yêu, Phong Lan hiểu được quy luật của mối quan hệ giữa nam nữ trưởng thành này. Thậm chí cố cũng có thể tha thứ cho việc Chu Đào Nhiên dùng kiểu “quăng bom thiệp hồng” này để chính thức tuyên bố kết thúc mối quan hệ của hai người, mà lại còn dùng cách thức hèn hạ nhất là gửi tin nhắn để thông báo. Những giằng co đưa qua kéo lại hết lần này đến lần khác, trong cuộc tình kéo dài 4 năm với Chu Đào Nhiên từ lâu đã hút cạn nhiệt huyết của Phong Lan, đối với người mà bản thân đã không còn yêu như vậy nữa, giới hạn bao dung của cô lại càng lớn rộng. Tuy nhiên, chuyện duy nhất khiến Phong Lan không chấp nổi đó là, mâu thuẫn trường kỳ giữa cô và Chu Đào Nhiên tập trung ở chỗ, cô cho rằng yêu đương tìm hiểu đến một cấp độ nhất định, thì hoặc là dứt khoát chia tay, hoặc là dắt nhau tiến vào lễ đường làm đám cưới, giống như là trái chín khắc rụng, trăng rằm thì tròn thôi. Nhưng Chu Đào Nhiên – cái người mà mong muốn “vui vẻ tận hưởng cuộc sống” cùng cô kia – lại cho rằng hôn nhân là chuyện không đáng tin nhất trên đời.

Đúng vào đêm mà hai người đã nói đôi bên bình tĩnh lại, Chu Đào Nhiên tiễn Phong Lan đến bãi đậu xe, câu cuối cùng nói ra là: “Anh yêu em, Phong Lan, anh không muốn chia tay. Không có hôn nhân cái thứ hình thức dung tục ấy, chúng mình vẫn có thể hạnh phúc được mà”. Kết quả, mới qua nửa năm, hắn ta đã sắp cùng người con gái khác vui mừng hớn hở công khai “cái thứ hình thức dung tục nhất” của bọn họ. Cái gì mà “tình yêu lớn ở chỗ thể hiện ra” cơ chứ, hết thảy đều là phét lác hết. Thì ra không phải hắn ta không muốn kết hôn, chỉ là không muốn kết hôn với cô mà thôi. Càng khiến Phong Lan buồn bực hơn là, Phùng Doanh  là ai? Cô hoàn toàn không hay biết!

To be continued…

Thông báo dời nhà!

Thông báo dời nhà

Chủ nhà trân trọng thông báo với các tình yêu xa gần, tất cả các fanfic về cặp đôi Alec Vicki đã, đang và sẽ viết đều đã được dời về địa chỉ http://avfairy.com, các tình yêu vui lòng sang đó đăng ký thành viên tham gia đọc tiếp nha!

Nhà bên này vẫn sẽ để đó, hôm nào các bạn au quởn thì sẽ vào quét dọn bụi bặm một chút, nhưng chắc chắn là không thường xuyên chút nào!

Còn chần chờ gì nữa, fan AV mau tổng tiến công về AVFairy đi nào!

http://avfairy.com